Home / Truyện hay / Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 9

Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 9

Chap 9

__________

-Này, cất xe đi, đi xecủa tôi cho thoải mái- hắn đề nghị

-Ừ, cũng được

Khoảng 5” sau, một chiếcxe Lamborghini màu bạc láng bóng chạy tới. Chiếc xe dừng lại, người tài xếxuống xe chạy đền trước mặt hắn rồi cúi đầu chào

-Cậu chủ

-Ông về đi, tôi sẽ tựlái

-Vâng

Bác tài xế tới mở cửacho nó và Quân lên xe, nó ngồi vào xe mà khoái chí “Wow, hắn ta giàu thật, đisiêu xe của thế giới cơ, sướng quá”

Hắn phóng ga một phát làmnó giật mình thoát khỏi suy nghĩ

-Này, anh làm cái gì mànhư ăn cướp vậy hả. Đúng là……

-……….- im re

“Tôi nói mà anh khôngtrả lời à! Được thôi, tôi sẽ làm cho anh mở miệng mới thôi”- cái suy nghĩ đentối đó cứ nhảy vòng vòng trên đầu nó, thúc ép sự hớn hở và gian tà trong gươngmặt không mấy “ngây thơ”

-Sao tự dưng anh đuổibác tài về vậy? Bộ thích làm ôsin cho tôi hả- kèm theo câu nói của nó là gươngmặt gian không tả nổi

-Không! Chỉ là tôi khôngmuốn ông ấy thấy tôi cho con heo như cô lên xe, làm xấu xe thôi- mặt hắn lúcnày có thể nói là gian hơn cả mặt nó mà chẳng ai có thể thấy được bởi vẻ lạnhlùng của mình

Câu nói của hắn làm nótức mà máu muốn dâng trào

-Anh mới là con heo á

-Cô á!

-Anh á!

-Cô á!

-Anh á!

-THÔI- Quân lên tiếngcắt dứt cái điệp khúc “á” của tụi nó, đồng thời để bảo vệ cái màng nhĩ của mình

Nó nhìn Quân tìm một sự“đồng minh”, mắt long lanh “lừa tình”

-Hắn mới là con heo phảikhông Quân?

Quân nhìn mặt nó mà bỗngchốc đỏ mặt “Sao lại nhìn mình như vậy chứ???”, bối rối Quân quay đi

-Ờ….. không ai là heohết, tới nơi rồi, Nhi có định ăn hay không? hay muốn ngồi đây cãi nhau??

-Ăn chớ

Nó nhanh chóng bướcxuống xe, gì chứ ăn thì không thể bỏ qua được. Cái câu châm ngôn của nó là “cóthực mới vực được đạo”, cho nên ăn là trên hết

Trước mặt nó hiện giờ làmột cái nhà hàng hải sản với cái bảng hiệu to đùng “Restaurant In The Lake”. Sởdĩ có tên đó là vì cái nhà hàng nằm ngay giữa cái hồ và được nối với đất liềnnhờ một cây cầu với hàng người đang ngồi câu cá

Nó hớn hở chạy tới chạylui, cứ như đứa con nít lần đầu thấy người ta câu cá vậy

-Quân ơi, tí ăn xong đicâu cá nha!!- hí hửng

-Ừ- Quân mỉm cười

Quân lúc nào cũng vậy,lúc nào cũng vui vẻ mỉm cười với nó trong khi đó thì cái tên Phong đó chỉ thíchchọc nó thì mới vui được

-Đầu heo sao mà biết câucá!

-Nè, không chọc tôi thìanh khó chịu trong người hả cái đồ đáng gét

Cuộc chiến của tụi nó cứnhư vậy, bắt đầu vì những lí do thật là củ chuối và cũng kết thúc bằng cái sựtức giận của nó

Người quản lí đưa tụi nóđến cái bàn ngay bên cạnh thành hồ. Nó ngồi ngay giữa, hai bên là Quân và hắn(cho tác giả ngồi giữa đi ^.^)không khí mát mẻ, những đợt gió lùa vào làm tócnó bay bay, thưởng thức cuộc sống, yên bình mà hạnh phúc

Quân kêu thức ăn dọn đầycả bàn

Vừa thấy thức ăn là mắtnó sáng rỡ, cầm đũa và gắp gắp gắp…… Đang ăn thì Quân gắp thức ăn cho nó

-Nhi ăn cái này đi

Là người lịch sự thìngười khác gắp cho mình thì mình phải biết gắp lại, nó cũng là một người lịchsự nên cũng gắp bỏ vào chén Quân

-Ừ, Quân ăn cái này đi-cười tươi

“Ăn thì ăn đi, cứ gắpqua gắp lại, con heo như cô mà cũng biết gắp đồ cho người khác sao? Mà đã gắpthì phải gắp cho đều chứ!!”- hắn ngồi nhìn mà sởn gai ốc, khó chịu muốn “bứctóc, móc mắt” (kinh khủng thật)

-Anh ăn đi, làm gì mànhìn hoài vậy? Bộ anh ăn bằng mắt hả???

-………- không nói gì “Cầngì cô chứ, tôi tự gắp cũng được” rồi bắt đầu cầm đũa

Một lúc sau

-Aaaaa, món gì mà cayquá vậy?- nó lè cưỡi, nhăn mặt

-Đồ ngốc- trong khi nóđang cay muốn xè khói mà hắn lại phun ra một từ ngắn gọn như vậy

Nó cứ gắp, món nào cũnggắp, gắp đến nỗi gắp luôn ớt người ta để trang trí mà không biết, và hậu quả lànhư vầy đây, lè lưỡi nước mắt chảy ròng ròng…… (~___~!)

-Cái đó là ớt, có phảilà đồ ăn đâu- Quân lắc đầu thua luôn với nó rồi đưa cho nó chai nước.

-Không ăn món đó nữa, ăncái khác.

Kèm theo lời nói là hànhđộng, nó lại gắp thức ăn lia lịa trừ “món đó”

Chợt

Rầm

Nó đập tay xuống bàn mộtphát

-Quân à… trong…. mấy mónnày…. có rong biển không vậy?

-Có, Nhi bị gì vậy

-Chết rồi…… Nhi bị dịứng, khó thở quá, tí nữa sẽ nổi ngứa đầy người thôi…..

Từ nhỏ nó đã bị dị ứngvới rong biển, khổ nỗi trong món ăn lại trộn chung một ít nên nó không biết,thành ra hậu quả là dị ứng “hoành hành”

-Thanh toán đi, tôi đilấy xe, nhanh lên, dị ứng của cô ta thuộc dạng nặng, không nhanh thì không đượcđâu

Để lại Quân với nó, hắnchạy đi

“Cô ta cũng bị dị ứngvới rong biển?… triệu chứng cũng giống mình? Sao giống…..?”- hắn không tinvào suy nghĩ của mình. Lấy xe thật nhanh

Nó được đưa đến mộtphòng mạch gần đó

-Phải chích thuốc mớigiảm được sao?- Quân hét

-Sao? Cháu không chíchđâu….. cho cháu uống thuốc đi ạ- nó khó nhọc nói

-Thuốc không đủ khả nănglàm giảm dị ứng của cháu!- bác sĩ giải thích

-Không! vậy thôi cháukhông chích đâu

Nó đứng dậy định bỏ đinhưng hắn lại đẩy nó ngồi xuống

-Chích thuốc đi

Quân kéo tay hắn, Quânbiết điều nó sợ sau con gián là chích thuốc vì lúc nhỏ có lần vì đang chíchthuốc mà ống chích lại bị gãy nữa chừng, đã đau càng đau hơn, nó bị bác sĩ bópvào vết thương để ép cái cây kim ra, cho nên nó tởn tới già, cho tiền nó cũngkhông dám cho ông, bà nào chích nữa

-Không có cách khác sao?

-Nếu để lâu thì dị ứngsẽ tăng và hại tới tính mạng

-Thật sao

“Xin lỗi Nhi, nhưng vìtốt cho Nhi thôi” Quân biết là nói thì không thể nào thành công được nên chạyđến giữ tay nó. Nhưng nó lại dùng hết sức mình mà vùng vẫy, miệng không ngừnghét

-Không, đừng……

Bốp

-Cậu làm gì vậy hả?-Quân gắt

-Nếu tôi không làm vậythì cho dù mười người cũng không giữ im cô ta để chích cho đúng được

Nó ngất đi sau khi đượchắn “tặng” cho một cú vào gáy

Bốn giờ sau, nó tỉnhlại, với cái đầu quay vòng, đến khi trái đất đã ngừng quay và cái đầu nó cũngngừng theo thì nó mới thấy Quân đang ngồi gục mặt cạnh giường, còn hắn thì đangngồi ở góc phòng

“Đang ăn mà? sao mìnhlại ở đây? Bị gì vậy nhỉ? Ax, sao đau đầu quá, chẳng nhớ được gì (nhưng ăn thìnhớ)”

(Chắc là bị đánh mạnhquá nên quên luôn òi)

Nó lay Quân dậy để giảiđáp thắc mắc của mình

-Nhi tỉnh rồi hả?

-Sao Nhi lại ở đây? Đangăn mà!!!

-Nhi không nhớ gì hả?

-Không nhớ thật sao?

-Ừ- Nó lắc đầu, thật sựlà chẳng nhớ gì hết chỉ nhớ là ăn trúng miếng ớt thôi (!-!)

-Không lẽ đánh mạnh nhưvậy sao?

Quân kể cho nó nghe, từđầu đến cuối, không sót một chi tiết và cái chi tiết cuối cùng cũng là cái làmcho nó bực mình vì cái chi tiết đó mà đầu nó vẫn còn quay vòng vòng. Nó sấn tớichỗ hắn

-Ya- Đá vào chân hắn

Hắn mở mắt ra, nhìn nócó thoáng gì đó vui vui nhưng không ai thấy được. Đứng lên và nhìn chằm chằm nó(bị gì vậy nhỉ?)

-Sao anh dám đánh tôihả?

-Muốn đánh lại à? Đánhđi

Nó giơ tay lên, nhưng…..nhìn mắt hắn sợ quá, lại nhớ tới chuyện lần trước, đánh không lại hắn, lần nàythua mà Quân thấy thì tiêu…..

-Hứ, vì tốt cho tôinên….. tha cho anh đó

Rời khỏi phòng khám vớisự luyến tiếc của nó (không phải tiếc phòng khám đâu)

-Không được câu cá rồi=_=

-Thôi để bữa khác, bâygiờ Quân dẫn Nhi đi hội chợ chịu không? gần đây mới mở cái hội chợ

-Đi, chắc vui lắm đây,hehe- nó cười khoái chí tại lâu rồi có đi đâu chơi đâu, mà lần đi chơi gần đâynhất là cái lần nó “được” hai con bạn dụ ra gặp hắn và “được” hắn cho tập thểdục

 

Chiếc xe chạy vào bãi,mọi ánh nhìn đều hướng vào nó, chiếc siêu xe của thế giới, có thể nói hắn làmột trong số ít ỏi những người có được chiếc xe này ở Việt Nam.

Các anh mắt tò mò lạicàng tăng lên khi cái cửa xe bật ra, ai cũng muốn biết chủ nhân của chiếc xe làai, người có giống xe không (người sao giống xe được trời), và quả nhiên. Hắnvà Quân vừa bước xuống xe là những ánh nhìn hâm mộ trầm trồ của các cô gái.

Không ít lời bàn tán xônxao, nó nhận được những ánh mắt khác nhau, hâm mộ có, thù gét có, hình viên đạncó,…….Nhưng một đứa lanh chanh lóc chóc như nó thì để ý gì đến mấy điều đó, nóchỉ nhìn mấy gian hàng trò chơi mà nhày tưng tưng

Chạy tới nắm tay Quânkéo đi mà nó không để ý mặt Quân đang đỏ lên.

Nó kéo Quân tới một gianhàng có tên là “Monter attack”. Nơi có các tấm bìa mang hình những con quái vậtchạy qua chạy lại. Nó từng chơi trò này trên mạng rồi nên nghĩ “dễ ẹt, mình sẽhạ hết cả đám tụi nó khakha (tự kĩ)”

-Chơi trò này đi Quân

-Ok

5….4….3….2….1…. một loạtquái vật chạy ngang qua

Đoàng…. đoàng

Nó cầm súng “nả” liêntục vào mấy con quái vật, mà khổ nổi, có 15 viên đạn thôi mà nó nhắm một conbắn hoài hổng trúng viên nào

-Ax, trò này chẳng giốngtrên mạng gì cả, chơi ăn gian thật, tụi bây không đứng yên thì sao mà bắn hả-nó bực mình nhìn mấy con quái vật bằng ánh mắt hình viên đạn

-Cho Nhi nè!- Quân bắntrúng đến 12 phát được ông chủ cho cái túi xách (hình như túi khuyến mãi ổngđem ra làm quà tặng á ~_~ nhưng mà nhìn cũng dễ thương lắm!). Cái túi có dâybắt chéo một bên

Nó chộp lấy và đeo vào

-Thanks Quân, hihi

Rồi chạy qua chạy lại,nó lại phát hiện ra mục tiêu mới….

-A, chơi cái kia điQuân, cái kia nhìn vui quá

-Cái nào?…….. Nhi là congái mà thích chơi cái đó hả?- Quân sửng sốt khi thấy nó chỉ vào trò chơi “Thửxem bạn mạnh bao nhiêu?”

Đúng vậy, đó là cái tròmà người ta cầm cái búa bự khổng lồ đập một phát và phần thưởng tăng lên theotừng cấp độ khác nhau

-Cái đó vui mà, chơi đi:D

Nó kéo tay Quân lại rồisắn tay áo lên như kiểu sắp đi đánh nhau vậy. Cầm búa lên dùng hết sức….

-Hây……. Bụp

Ting…………Ting………….Ting……………………….

-Sao? Đập mạnh như vậymà chỉ lên 3 nấc thôi hả? Cái máy kia, đồ lừa đảo, mày có biết chấm điểm khôngvậy hả……..- miệng nói, chân không ngừng đá vào cái máy vì “chấm điểm” cho nó3/15 như vậy làm nó không vừa lòng và hậu quả là cái máy đang chịu tội (+_+)

Quân phải nhào tới kéonó ra trước khi ông chủ nổi đóa lên vì nó phá hoại tài sản của mình rồi cầm búađập đầu nó (Amen)

Đáng ra thì nó đượcthưởng mấy…… cục kẹo. Nhưng cái thành tích phá hoại tài sản của công ngườikhác, có cho đồ ăn thì nó cũng không dám quay lại lấy mấy cục kẹo

-Thôi, chơi phóng phitiêu đi Nhi

Quân kéo nó tới gianhàng phóng phi tiêu

-Ok

Nhưng, cảm thấy thiếuthiếu gì ấy nhỉ? À, thiếu hắn, nó quay qua hỏi hắn tức nhiên là không thể thiếuyếu tố mỉa mai và chọc cho tăng nhiệt độ.

-Anh chơi không? Sao cứđi vòng vòng không vậy? không chừng người ta tưởng anh ăn trộm đó- mặt gian tà

-Không thích- ngắn gọn

Nó bĩu môi, phí lời làmgì với một tên lạnh lùng và đáng gét như hắn. Bắt đầu tiếp niềm vui của riêngmình, nó lấy mấy cái phi tiêu, nhiệm vụ của nó bây giờ là phải phóng trúng vàocác lá bài được đặt thưa thớt trên tường

“Ax, để cách xa như vậythì làm sao mà trúng được chứ……. A, hay là mình làm giống trên phim nhỉ? (phimMr.Bean ý) Lấy lá bài gắn vô rồi ném là thắng chắc thôi,hehe”

Nó cười gian xảo nhưnglại được dập tắt nhanh chóng khi phát hiện ra là mình thiếu một yếu tố quantrọng

-Bài đâu mà gắn???- hétlên tức tối

-Bài ở kia kìa- Quân chỉ

-Ờ…..

Chuẩn bị tinh thần, tạodáng(=_=), tập trung cao độ, vào thế phóng

Phập…. phập

Kết quả: HỤT…..

-Hụt hết rồi, còn mộtcái à, liều ăn nhiều vậy……

Nó nhắm mắt lại và phóngtheo quán tính

Tập trung cao độ, cảmgiác bằng tay, tai, não,…… nói chung là gì cũng được ngoại trừ mắt

Phập

-Aaaa….. trúng rồi…….Yeah, yeah- nó nắm tay Quân, nhảy tưng tưng mà nào có biết đâu lúc nó nhắm mắtlại Quân đã lấy một cái phi tiêu khác phóng trúng, chứ thiệt ra cái của nó“theo quán tính” đi đâu luôn rồi (~^-^~)

“Ngốc thật”- hắn chỉbiết lắc đầu vì sự ngu ngơ của nó, nghĩ lại thì cảm thấy, tại sao nó có thể vuitrước gia đình như vậy, còn hắn thì không?

Và phần thưởng của nó(vì nhắm mắt) là một con vịt nhựa để cho nó chơi lúc đi tắm (~_~)

-Haizzz…, cái bác nàythật là, làm như mình con nít không bằng….

-Cô nghĩ là mình lớn lắmsao hả đồ ngốc?- lại móc

-Hứ, kệ tôi, anh ném…. àquên, anh phi được như tôi không mà nói

-Rõ ngốc- xúc tích

“Cái tên đáng gét này,giỏi như tôi đi rồi hãy nói chứ(tưởng bở), không được nên gây sự chứ gì”- nómuốn nhào vô đập vào đầu hắn mà đâu có dám, vì hắn cao hơn nó một cái đầu vàhắn “võ công thâm hậu” hơn nó.

Phát hiện mục tiêu, nóliền lên tiếng thách đấu. Mục tiêu của nó là trò ném lon. Nơi có 3 cái lonchồng lên nhau làm sao trong 3 lần chơi mà phải đổ được cả 3 và vấn để ở đây làmấy cái lon được chồng thẳng đứng chứ không chồng theo kim tự tháp. Cho nên cóthể thấy, để đổ được thì rất khó

-Tôi thách anh thắngđược trò đó

-Được thôi, mở mắt to ramà nhìn

Hắn tới lấy 3 trái banh,tạo dáng (~_~), tập trung cao độ,…..

Vụt….. vụt…..vụt…….

Không gian bỗng im lặngbất thường

Ào……..ào……..ào

Nó há hốc mồm, theo sautiếng những cái lon đổ là…..

-Hú….hú….hú “anh đó giỏiquá”….”Đã đẹp trai mà còn chơi giỏi”….. “người đâu mà hoàn hảo thấy sợ”……..-một thứ tạp âm

Nó giật mình nhìn lại,trời đất, chỗ này đã bị vây kín lại, mọi người nhào tới để xem hắn ném, hắn cứnhư người nổi tiếng vậy, nhưng câu nó nghe được nhiều nhất đó là “vừa lạnhlùng, manly, hấp dẫn”……

Đúng vậy, đám con gái bịcuốn hút bởi vẻ bề ngoài của hắn, bởi vẻ lạnh lùng bên ngoài. Còn Quân thì ấmáp quá nên ít cô bám theo.

Hắn thắng được phầnthưởng “lớn” nhất của trò chơi. Phần thưởng là một……. con thỏ bông “bự” bằnghai gang tay (~^-^~ giải nhất đây ư, keo quá xá). Hắn cầm con thỏ bỏ đi mộtmạch

Nó chạy theo

-Oa…. Cho tôi đi…..(thách cho đã rồi xin)

-Không- hắn thốt lên mộttừ mà nó như vỡ thành từng mảnh

“Tôi phải có được nó”

Nó chạy tới nắm lấy tayhắn lay lay

-Cho tôi đi mà…….đimà…….đi mà……..

Hắn thoáng đỏ mặt, nhìnmặt nó dễ thương quá

-Cầm lấy đi và tránh xatôi ra

-Hehehe, iu quá iuquá……… iu bé thỏ bông ^-^

Nó cầm con thỏ mà híhửng, vừa đi vừa cười nhưng……mấy cô gái xung quanh cứ nhìn chằm chằm con thỏcủa nó như muốn cướp vậy. Không được, nó liền lấy cất vào cái túi của Quân…..

Cứ mải chơi mà loay hoaymột lúc, nó biến đâu mất tiêu…..

-Bảo Nhi đâu rồi?- Quânhỏi hắn

-Cô ta đi với cậu mà!

-Nhưng đi đâu mất rồi…..

Nghĩ rồi Quân lấy điệnthoại ra gọi….

Tít……. “Thuê bao quikhách vừa gọi hiện……” chưa nói hết câu, Quân tắt máy (chắc thuộc rồi :) ))

-Tôi với cậu chia nhaura tìm đi, cô ta vừa giảm dị ứng nên vẫn còn yếu, tìm mau đi

Rồi mỗi người chia nhau một hướng……..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Facebook Recommendations Bar plugin for WordPress powered by TutsKid.com.