Home / Truyện hay / Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 8

Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 8

Chap 8

__________

-Làm gì?

-Mới…….. BẮT ĐƯỢC CON GIÁN NÀY NÈÈÈ

-Ááá…..

Vừa nhìn thấy con gián Duy đưa lên, mắt nó lập tức nhận thông tin và chuyển vềnão “Gián kìa, sợ quá, ngừng hoạt động đi”. Và như vậy, đi sau tiếng hét của nólà não ngừng hoạt động dẫn đến “bất tỉnh nhân sự”

Và cái hậu quả đó dẫn đến việc Duy và Long bị Quân tức giận quát vào mặt

-YA, hai đứa tụi bây có biết là Nhi sợ gián lắm không hả???

-Tụi tao…. chỉ định chọc nhỏ thôi…. không ngờ

Hắn thì lại nhường lại phần xử tội cho Quân, còn mình thì bế xốc nó lên và đưaxuống phòng y tế trong con mắt ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra của mọi người,đặc biệt là cô giáo

“Sao tụi nhỏ không xin phép mình mà làm càng nhỉ, Phong ga lăng thật, ước gì đólà…. mình (Cô mơ tưởng quá cô ơi ^.^!)”

Tại phòng y tế, sau khi chị trực phòng khám cho nó xong, hắn hỏi một câu cụtngủn

-Cô ta có sao không?

-Không sao, chỉ là hoảng quá nên ngất thôi, em vào đi, chị có việc đi chút.

Rồi chị y tá đi mất, để lại hắn với nó trong phòng

Ngồi kế bên nó, nhìn nó nằm ngủ, hắn khẽ vuốt những lọn tóc rối

-Đúng là ngốc, có con gián thôi cũng sợ- lẩm bẩm một mình, hắn nhìn nó chăm chú

-Sợ quá…. sợ quá…..- nó lại tiếp tục nhớ lại cái quá khứ

Hắn nắm lấy tay nó, hắn chưa bao giờ làm vậy với người con gái nào, phải chănghắn muốn giúp nó cảm thấy an toàn và xua đi sợ hãi.

-Ba mẹ ơi…. chị ơi….. đừng bỏ con….. đừng bỏ con mà…..- nó bỗng hét lên trongvô vọng và đâu đớn, chợt một giọt nước lăn dài trên khóe mắt.

Hắn bỗng dưng đau lòng, siết chặt tay nó hơn

Nó bật dậy, một giọt, hai giọt,…. nước mắt nó rơi, nó vẫn chưa quên được cáiquá khứ đó, khóc trong lặng thầm

Nó đã tự hứa với lòng mình là phải cứng rắn, phải vui vẻ để ba mẹ nó được vui ởthế giới khác. Nó đưa tay gạt đi dòng nước mắt

Nhưng…. “tay mình bị kẹt cái gì vậy nhỉ???”

Quay lại thì thấy hắn đang ngồi thù lù ở đó đang nắm bàn tay “ngọc ngà” củamình, nó giật mình, rút tay lại hét toáng lên

-Anh làm gì vậy hả? Bỏ tay tôi ra, cái đồ xàm xỡ

-Ơ….. xin lỗi- hắn nói lí nhí, mặt đỏ lên, vội bỏ ra ngoài

“Sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại nhìn mình như vậy? không lẽ lúc nãy mình đãnói gì sao???”

Đi trên hành lang, hàng vạn câu hỏi, thắc mắc vây lấy hắn

“Tại sao cô ta lại như vậy, mọi chuyện là như thế nào? Ba mẹ cô ta đâu có bỏ côta, chỉ là cô ta chuyển qua nhà mình thôi mà! Có chuyện gì đó rất lạ, phải kêungười điều tra xem”

Rút điện thoại và gọi

Tít….. tít

-Alô- một giọng nói từ đầu dây vang lên

-Chú điều tra cho tôi về Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, nhà ở…….. được chứ! Hãy báo chotôi nhanh nhất có thể- hắn cúp máy rồi về lớp

Vừa gặp hắn, Quân đã hỏi tới tập

-Bảo Nhi đâu rồi? Cô ấy có bị gì không? Đã tỉnh lại chưa? Trả lời đi!

-Rồi!

-Thế thì tốt

Quân vui mừng và hai tên kia cũng vậy, nhưng Quân vui là vì nó đã tỉnh còn Duyvà Long mừng là vì nó đã tỉnh và không bị Quân cho một tràng giáo huấn thứ hainào là “ không biết suy nghĩ…” nào là “ gây chết người” nào là “……..”

Trong khi Quân ngồi chờ sự xuất hiện của nó trên lớp thì nó lại lợi dụng cơhội, trốn luôn ở dưới.

Giờ về

Bốn tên cùng hai con bạn nó xuống tìm xem nó “chết” ở đâu rồi

-Hai đứa bây gây ra chuyện này nên sách cặp cho Nhi đi!- Quân quăng cái cặp choDuy với Long

-Ờ…..- thểu não

-Mỗi đứa sách một bên. OK!- Duy “chia sẻ” với Long

-OK!

Đi được một quãng thì hai tên lại chí chóe

-Ê thằng kia! mày sách hay là cầm cho có vậy hả?- Duy bực mình khi thấy Long đimà cứ khom khom để “nhẹ” bớt (có cái cặp mà cũng làm biếng ~_____~)

-Tại mày lấy con gián hù nhỏ, làm tao bị vạ lây nên mày sách đi

-Mày cũng có phần mà, muốn chối hả?

-Tao đâu có nghĩ là con gián giả mà nhỏ đó cũng sợ!

-Vậy mày sách đi- Duy quăng qua cho Long

-Mày xách đi- Long quăng lại cho Duy (=______=)

Cả hai cứ đẩy qua đẩy lại mà tới nơi rồi cũng không hay

-E hèm- nó đứng trước phòng y tế, khoanh tay trước ngực

-Hế lu Nhi dễ thương, hì hì

-Hai người định cưới giãn hòa à?

-Ờ…. tụi này xin lỗi vì đã làm vậy, tụi này không biết là “bạn” Nhi sợ gián…..-Long thành thẩn

-Và……- nó thúc

-Tụi này thật con nít- Duy thêm vào

-Và……

-Tụi này thật quá đáng- Long ráng “tìm từ” để nói

-Và……

-Tụi này….. tụi này……

-Để tôi nói dùm cho. Các anh thật ngu ngốc….. đáng gét….. dở hơi…… mất nhântính……- Mỗi chữ, mỗi câu nó nói ra là kèm theo một cú đánh “khuyến mãi”

-Ááááá…. tụi tôi biết lỗi rồi…. Đừng đánh nữa…aaaaa

Nó đuổi Long với Duy chạy vòng vòng quanh sân trường, cả đám đứng ôm bụng cườiha hả, cứ như vậy, cho tới khi hai cô bạn Mi, Lam bắt đầu đau lòng, nhào vô kéonó ra thì mới thôi (^—–^)

-Quân chở Nhi về nha- Quân đề nghị

-Ok, ok- mừng rỡ

“Thoát nạn rồi… ”

Không chần chừ, nó nhảy lên chiếc Nouvor của Quân

-Này…. này- hắn í ới gọi theo

 

Trên đường

-Bây giờ Nhi ở đâu đểQuân chở về?

-Ờ……

-Sao vậy??

-Ờ….. khu nhà riêng,biệt thự V…

-Sao?- ngạc nhiên O.O

-Ở nhờ thôi, không có gìđâu, hì

“Sao cái địa chỉ nghequen quen nhỉ?”- Quân đang cố năng óc nhớ ra

Đến nơi

“Phải nhanh thôi, hắn vềlà hỏng hết”- nghĩ rồi nó tìm cách để “tiễn” Quân về trước

-Thôi, Quân về đi, maigặp nha, bye- nó vẫy vẫy tay (đang xua đuổi ý mà!!)

Quân vừa quay đầu xethì…..

-Ủa, Quân tới nhà hả?Sao “bạn” Nhi không mời vào nhà?- hắn từ đâu bước ra, mặt gian tà kinh khủng

-Ax……- nó tức mà máumuốn tuôn trào

-Ủa? Nhi ở với…..- Quânngạc nhiên

“Thảo nào mình thấy địachỉ quen quen”

Nó không biết nói gì, tựdưng thấy có lỗi với Quân quá, nhưng nếu như cái tên Phong đáng gét đó khôngxuất hiện thì đâu có chuyện gì xảy ra, rồi nó quyết định kéo Quân lại tạ lỗi

-Xin lỗi Quân nha, Nhikhông cố ý giấu Quân đâu, chỉ là không biết nói như thế nào…..- nó cúi mặt

-Hơi thất vọng, nhưngkhông sao. Vào nhà đi – Quân cười tươi

Hắn bỏ vào nhà trướcrồi. Vào nhà gì mà nó phải leo lên xe cho Quân chở vào. Nghĩ lại thì thấy hắnbắt nó dọn dẹp nhà cửa là còn “hiền”, chứ hắn mà bắt ra cắt cỏ….. nó không dámnghĩ tới nữa.

Vào tới nơi thì thấy hắnngồi xem ti vi, hình như cái cuộc đời hắn ngoài xem ti vi với ăn hiếp nó thìkhông biết làm gì khác thì phải. Nó nhào tới

-Ê! Mở Cartoon Networkcoi đi- nhí nhố

-Không thích

-Xí….. đồ ích kỉ, khôngthèm.

Đứng lên bỏ đi, nhưng nóđâu phải là cái đứa dễ bỏ cuộc như vậy đâu, bỏ cuộc sớm thì đâu còn là nó nữa.Thế là nó vòng ra sau, chộp ngay cái điều khiển từ tay hắn.

-Đưa đây

-Không, ai lấy được làcủa người đó, plè plè- nó lè lưỡi

Được toại nguyện, nó híhửng hưởng thụ thành quả

“If only you could seethe tears in the world you left behind

If only you could healmy heart just one more time

Even when I close myeyes

There’s an image of yourface

And once again I comeI’ll realise

You’re a loss I can’treplace”

Điện thoại hắn reo rồihắn bỏ ra ngoài. Nó thì con mắt cứ dán vô màn hình, có để ý gì đâu, cứ xem rồihồi hộp, hấp dẫn (~__~!)

-Nói đi- chính style củahắn, cụt ngũn như vậy

-Thưa cậu chủ, xong rồi,Nguyễn Hoàng Bảo Nhi là con nuôi của ông bà Trương. Năm 8 tuổi thì gia đình gặphỏa hoạn, sau đó thì được đưa vào trại trẻ mồ côi và ở với ông bà Trương tớibây giờ, trước đó thì không tìm được thông tin gì nữa.

-Được rồi- cúp máy

“Cô ta là con nuôi sao?Đúng rồi, ba cô ta họ Trương còn cô ta họ Nguyễn, sao mình không để ý nhỉ?Nhưng đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cô ta lại bị chuyển vào trại trẻ mồ côi”

Hắn quay vào nhà, nhìnnó và Quân cười nói rôm rả, hắn cảm thấy khó chịu. “Sao không về đi chứ, ở đâylàm gì, rắc rối!!”- hắn muốn đuổi Quân đi cho khuất mắt, nhưng sợ nó lại giậnnên thôi

-À Quên, khách tới nhàmà không mời nước nhỉ, Quân uống gì không?- nó hỏi Quân

-Hì, cho Quân chai nướcsuối

-Ok, có liền

-Lấy tôi li nước cam-“chướng mắt, cho bỏ gét” hành động nói lên tất cả (~.~!)

-Tự lấy đi, anh mơ hả

-Hợp đồng, muốn không….-gương mặt đểu giả *tay móc túi tìm gì đó*

-ĐỢI CHÚT- nó hét vàomặt hắn “hở chút là hợp đồng, bực mình thật”

Quân ngồi ngơ ngác, mặtngu luôn, không hiểu chuyện gì xảy ra, lần đầu tiên Quân thấy con nhỏ ươngbướng như nó nghe lời người khác.

-NÈ!- Thả li nước lênbàn cái cạch

Rồi tới chỗ Quân nó lạiđổi mặt khác (người đa nhân cách)

-Của Quân nè- ngọt quá^_^

Rồi lại tiếp tục xem tivi, tiếp tục cười nói vui vẻ, xem như hắn là cục đất, không thèm quan tâm. Làmhắn khó chịu “day dứt” không yên

-Này đồ ngốc!- gây sự

-Gì?

-Ờ…… lấy tôi lon pepsi

-Anh mới uống li nướccam chưa đủ hay sao mà còn đời uống pepsi? Bộ muốn uống rồi “xả” luôn một lầnhả????

-Tôi thích, lấy đi

Hậm hực, nó bước đi màdậm chân rầm rầm xuống đất (tội nghiệp nền gạch, tôi tình chi !!!), đi xuốngbếp

Cùng lúc đó, tại phòngkhách

-Cậu đang ghen à?- Quânđang im lặng thì lên tiếng sau một hồi quan sát và đưa ra kết luận

-Gì?……. nói nhảm gìvậy- hắn giật mình, nhưng rồi lại lấy lại vẻ lạnh lùng của mình

-Không có gì! Tôi chỉhỏi thôi, chỉ là muốn biết cậu có thích Nhi hay không, nếu không thì tốt quá,từ giờ tôi sẽ THEO ĐUỔI NHI- Quân nhấn mạnh

Hắn biến sắc, định nóigì đó nhưng thây nó lên nên thôi

-Nè! Uống cho bể bụnganh đi. Đừng có mà kêu tôi lấy nữa!!- nó cầm lên cả chai pepsi bự để trước mặthắn.

-Tôi nói là lon pepsichứ có phải là chai pepsi đâu- hắn tức giận, từ lúc nghe Quân nói hắn bắt đầukhó chịu

-Thì uống chai đi cho nónhiều

-Không thích

“Bực mình thật, đúng làâm binh hiện hình”

Đành lê thân bước đi lầnnữa

-Thôi, Nhi ngồi đi, đểQuân lấy cho

-Thiệt hả, ở nhà bếp á,cái tủ lạnh to thiệt to á, xuống là thấy à- nó xổ một tràn

-Ok, Nhi ngồi đi

Nó chưa kịp đặt môngxuống ghế, thì cái âm thanh đáng gét đó lại vang lên

-Tôi muốn cô lấy

-Ax, anh quá đáng nó vừavừa thôi chứ!…….. Haizzz, Quân ngồi đi để Nhi lấy

-Vậy hai đứa đi lấy!

-Ok ^-^

Hắn nhìn theo mà khóchịu lắm, muốn ăn tươi nuốt sống Quân luôn ý, nếu hắn là quỷ thì chắc Quân khósống

Tại nhà bếp

-Trứa rồi, Nhi đi ănkhông?

Mắt nó sáng rỡ

-Ăn! Ở đâu?

-Ok, vậy thì đi tới nơirồi biết

Vừa đưa nước cho hắn, novà Quân kéo nhau đi (trốn trước đây mà)

-Đi đâu đó?- mặt hằm hằm

-Đi ăn, đi không?- đáplại khuôn mặt giận dữ của hắn thì nó cười tươi rói làm hắn tự dưng nguôi giậnmất tiêu

-Được thôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Facebook Recommendations Bar plugin for WordPress powered by TutsKid.com.